1 tháng 10, 2018

Nhật Ký Tuổi Đôi Mươi

star út
tháng 10 01, 2018 - 1 tháng 10, 2018


Trong cuộc sống, ai nào không có những lúc mang tâm trạng không vui. Ừ thì buồn về chuyện tình yêu, buồn về cuộc sống tẻ nhạt, buồn cho sự nghiệp chán trường. Và sự thật là Tôi phải đối mặt với những chuyện buồn đó, vượt qua nó. Chuyện buồn nào rồi cũng sẽ đi qua “cánh cửa này khép lại thì sẽ có một cánh cửa tươi sáng hơn mở ra.
Hôm nay cũng không như mọi khi nữa , mình không viết bài về thủ thuật này kia , mà bài này mình muốn tậm sự và cũng như lưu trữ lại những ký ức buồn trong 20 năm tròn tuổi đôi mươi, khóc vì 3 người nhưng vẫn không có kết quả với bất cứ ai..

Khao khát và ước mơ 

Tôi còn nhớ cái thời mà tôi , vừa tốt nghiệp trung học cơ sở ( lớp 9 ) , lúc đó cũng là lúc tôi bắt đầu đam mê học tập và khả năng tiến bộ của tôi vượt xa những năm trước , lúc đó tuy tôi mới học lớp 9 thôi nhưng trong lòng lúc nào cũng nuôi khá nhiều mơ ước sau này học sẽ làm một kỹ sư ngành điện tử vì lúc đó tôi rất sáng tạo về những đồ dùng điện tử , chủ yếu là chế tạo này nọ.
Nhưng sau khi tốt nghiệp trung học cỡ sở thì mơ ước của tôi đã không thành hiện thực chúng thay đổi 360° khiến tôi cảm thấy chán nản , vì một số lý do mà tôi đã được gia đình buộc thôi học sau khi hết lớp 9 , lúc đó tôi cũng buồn lắm . tôi nhiều lần đã xin ba mẹ cho con đi học tiếp , nhưng khi gia đình tôi đồng ý thì lúc đó nhà trường đã thi tuyển điểm để vô lớp 10 điểm cao thì vô lớp khác , thấp thì vô lớp khác , lúc khi tôi đã đến dự định thi thì nhà trường họ đã thi tuyển xong , tôi không còn cách nào xin nhà trường cho tôi xin thi tuyển vào lớp chính qui nữa , nhà trường bảo rằng e không thi xét tuyển thì e chỉ có thể học lớp bổ túc thôi.
Cũng vì cái tự ái của tôi không muốn học lớp bổ túc mà tôi đã bỏ cuộc và quyết định nghỉ học 1 năm đợi đến sang năm sau thi lại để được vào lớp chính qui học , cũng từ thời gian 1 năm trôi qua tôi bổng suy nghỉ ra một ý tưởng khá hợp lý đối với tôi , và đó cũng chính là hy vọng nhanh nhất để thực hiện ước mơ bấy lâu nay của tôi , và tôi đã quyết định xin gia đình lên Bình Dương học trung cấp nghề , sau đó ước mơ liên thông lên đại học lúc đó 1 lần nữa tôi đã bừng sáng lên hy vọng và khát khao của mình.
Cũng từ đó tôi được gia đình đưa lên ở chung với 1 bà chị trên mảnh đất Bình Dương đầy xa lạ đối với tôi ngay lúc này, 
 Khi mới lên tôi được bà chị đưa vào một xí nghiệp nho nhỏ để đi làm kiếm tiền đi học , lương tháng tầm 1.5 triệu đến 1.8 triệu là cao nhất. Lúc đó tôi đăng ký học trung cấp vào ban đêm để thời gian ban ban ngày còn đi làm để kiếm thêm thu nhập trang trải cho cuộc sống ăn uống , cũng như học phí , vì gia đình tôi lúc đó khá khó khăn không thể giúp tôi được tôi cũng hiểu điều đó.

 Sự tuyệt vọng và bỏ cuộc trong việc học

Lúc đầu mới lên trong 1 thời gian ngắn tôi đã cố gắng làm việc trong 2 tháng tôi đã mua cho mình được 1 chiếc xe đạp nhãn hiệu marting để phục vụ cho việc đi làm và đến trường học lúc đó hình như tôi mua chúng với giá 2.1 triệu , hơn một tháng lương tôi làm tại xí nghiệp đó rồi , lúc đó cũng chính là đồng tiền đầu tiên trong đời tôi làm ra được luôn , tôi còn nhớ cái cảm giác mà đồng tiền mình mới làm ra đầu tiên và mua được 1 chiếc xe đạp như vậy lúc đó tôi rất vui mừng vì do công sức thật sự mình bỏ ra rất xứng đáng ,.. Trong những tháng đó chị tôi lấy tiền tôi phụ ăn uống , nhà trọ , điện nước cũng khá nhẹ so với tôi , 1 tuần tôi phụ cho chị 100.000 vnđ , phần còn lại thì tôi ăn sài lặc vặc và tiết kiếm để đóng tiền học phí cho mình ... Năm đầu tiền học phí là 6 triệu mấy đó tôi cũng không nhớ nữa , và so với số tiền khá lớn so với tôi lúc đó tôi không thể nào đủ sức để đóng tiền học và tôi đã được 2 người anh ruột giúp đỡ mình đóng học phí trong năm đầu tiên.
Sau một thời gian trải qua quá trình học hành được 2 năm mấy thì lúc đó cũng chính là những chuyện buồn , lặc vặc từ nhà trường đến gia đình tôi xảy ra , khiến tôi mang nhiều thất vọng trọng việc học và không muốn chúng đi tiếp với tôi nữa , tôi cứ cố gắng chịu đựng đến gần tốt nghiệp được 1 văn bằng trung cấp chuyên nghiệp rồi , và cơ hội để liên thông lên đại học trong thời gian ngắn nhưng vẫn không thể nào chịu nổi , 1 lần nữa tôi đành bỏ học giữa chừng , chỉ còn vài tháng nữa thôi .... Mà tôi không vượt qua được đành bỏ công dã tràng 2 năm mấy đi học vất vả , ( phần này về chuyện riêng nên tôi không nói được ) một lần nữa hy vọng của tôi như một ngọn đuốc đang cháy bừng như có một thau nước dập tắt bất ngờ khiến tôi không vượt qua được.

 Những năm tháng sau khi nghỉ học

từ lúc nghỉ học tôi đã quyết định về quê sống , nhưng ở được một thời gian thì tôi cảm thấy nản và muốn từ dã quê hương mình lên lại mảnh đây Bình Dương đầy bon chen Sinh sống để dành cả tuổi thanh xuân đi làm kiếm tiền ước mơ sau này đi học lại từ đầu và cũng như phụ gia đình ...
Và cũng từ đó tôi lên ở với một người anh ruột cũng từ mảnh đất Bình Dương, anh ấy lên đây trước tôi chắc cũng khoản 2 năm trước , tôi còn nhớ lúc tôi mới bước chân vào đời và tìm kiếm 1 công ty xí nghiệp để làm , tôi làm trong 1 công ty gỗ nội thất lúc đó tôi vừa đủ 18 tuổi để bước vào đời cho đến tận bây giờ là 20 tuổi thời gian thấm thoắt nhanh thật mới đây đã 2 năm rồi , nhưng ý chí và nghị lực của tôi chưa bao giờ bỏ cuộc... Hằng ngày đi làm về một số bạn thì đi chơi, hay online ở nhà lướt Facebook, web nghe nhạc . nhưng tôi thì khác họ sống ảo hay làm gì không quan tâm , định hướng của tôi là học hỏi và khai thác kiến thức tìm năng trên internet, để nâng cao khả năng cũng như trình độ sau này cho chính bản thân biết đâu được sau này sẻ đổi thay , hằng ngày tôi ôm điện thoại lướt những diễn đàn , group lớn, từ những website chia sẻ tài liệu học tập thủ thuật này kia... Nói thật chứ nhiều khi tôi y như một người tự kỷ khi làm về là chỉ ôm vào điện thoại , không thèm để ý đến ai , họ nói gì tôi điều bỏ ngoài tai. Tôi quan niệm thanh giả tự thanh , lương tâm trong sạch sống không hổ thẹn , nhiều lúc cũng buồn lắm mọi người nói tôi này kia tôi nghỉ không nên chấp nhứt gì đến họ mà cứ để thời gian sẻ trả lời thay lời tôi nói .
Dần dần tôi trở thành 1 con người hoàn toàn xa lạ , ngại tiếp xúc với người lạ , ít nói lại , nhưng trong tâm hồn tôi lúc bây giờ không phải ít nói mà là không muốn nói nhiều. 
Tôi thương ai ,thích ai điều để trong lòng và âm thầm giúp đỡ họ những gì có thể nhất.

 Tình yêu

Nếu nói về tình yêu thì từ trước đến tuổi đôi mươi tôi đã thích 3 cô gái nhưng chưa bao giờ có được một mối tình nào cả , chắc có lẻ do tôi nhút nhát , không dũng cảm , hay lựa chọn thích những người không thuộc về mình , để rồi dần mất sự tự tin trong tình yêu , và rồi không muốn yêu một ai nữa cả.
  • Người thứ nhất là tại tôi không dũng cảm nên đánh mất tình yêu , tôi nhớ lúc đó tôi bước chân vào học trung cấp chuyên nghiệp và trong xưởng làm thêm uy của tôi có 1 có bé 2k dáng cao nhưng hơi gầy , lúc đầu thì tôi đi làm bình thường thôi không nghỉ ngợi gì về yêu đương đâu , sau một thời gian trôi qua chúng tôi làm chung dần dần cũng có cảm tình với nhau nhưng không ai bộc lộ cảm xúc mình ra hết , cho đến 1 ngày tôi dự định nói với cô ấy thì đã phát hiện cô ấy đã có một người khác quan tâm , chăm sóc cho cô ấy và dường như cô ấy đã xiu lòng , từ đó tôi mất dần hy vọng và chỉ khóc và thầm trách mình tại sao tôi không dũng cảm nói ra sự thật sớm hơn chứ.
      • Người thứ 2 chắc do tôi thiếu thốn tình cảm quá nên ảo tưởng mà thôi, yêu nhầm hoa đã có chậu , lúc đó tôi cũng nghĩ làm ở xí nghiệp kia rồi nghỉ từ lúc mà tôi đã nghĩ học. Và tôi bước sang 1 công ty mới lúc đó có một em khá xinh , dễ thương tính tình khá hiền lành , cũng từ lúc đó tôi thích em đó từ lần đầu tiên gặp mặt cô gái đó cũng có vài đặc điểm rất giống tôi , từ khuôn mặt đến tính cách , mọi người xung quanh lần đầu tiên gặp mặt tôi làm cùng cô ấy điều hỏi tôi là em của tôi hay sao giống vậy , lúc đó 2 tôi chơi với nhau khá thân nhưng trong lòng tôi đã thích em rồi , tuy quen nhau chưa bao lâu , e ấy tôi cảm thấy hình như cũng dần có cảm tình với tôi rồi . nhưng sự thật một lần nữa đã bóp chết con tim tôi , lúc đó tôi thích cô ấy mọi người xung quanh điều nói với tôi rằng cô ta chỉ đang lợi dụng bạn thôi , bọn tôi đã tìm hiểu rồi cô ta đã có bồ rồi làm gần đây thôi và đã sống chung nhau 2 năm rồi , lúc đó tôi cũng không tin đâu , tôi quyết định đi tìm hiểu thử thì sự thật vẫn là như vậy , và cuối cũng cô ấy cũng biết rằng tôi và mọi người biết cô ấy có bồ rồi nên cô ấy tự ti và xấu hổ và cuối cùng xin nghỉ việc tại công ty mà tôi đang làm cùng cô ấy , cũng từ đó tôi rất đau nhưng biết làm gì hơn khi mình không gặp cô ấy sớm hơn người kia thì tốt hơn không .
      • Người thứ 3 tôi thích cũng là người hiện tại và cuối cùng của tuổi 20 về trước, sau một thời gian khá dài để thôi nhớ người thứ 2 mà mình đã từng thích , nói thôi nhớ vậy thôi chứ lâu lâu cô đơn tôi điều òa về những ký ức xưa và âm thầm khóc một mình để vơi đi hết nước mắt , và cũng để quên vì không khóc được nữa. Người cuối cùng của tuổi đôi mươi này tôi thích em ấy cũng như người thứ 2 vậy thích ngay lần đầu tiên gặp mặt , nếu nói về tính cách của e ấy thì không diễn tả được vì rất khó hiểu , hình như e ấy sống nội tâm nên những lần tôi cố tình bắt chuyện em ấy điều trả lời dứt khoát khiến tôi không thể nào hiểu được, cô ấy nói về nết na thì quá hiền thì phải , ít nói ngây ngô ... Khó hiểu được. Trong thời gian đó tôi cũng nhiều lần bắt chuyện với cô ấy từ việc nói chuyện bên ngoài và cả tin nhắn, nếu nói về tính cách của tôi việc bắt chuyện , chủ động trước những mối quan hệ thì tôi rất nhác luôn , thậm chí không biết nói những lời chọc gẹo giúp người mình thích vui , tính của tôi thì nói là chắc ít đùa giỡn nên những cô gái mà biết đến tôi điều rất ích ai đùa giỡn này kia với tôi lắm , thay vào đó họ thường nói những chuyện thật khẳng định chuẩn khi nói với tôi thôi dần dần bạn bè tôi hình như nhạt dần ích tiếp xúc lại với tôi . Cũng từ lúc đó mà tôi thấy hình như em có nhiều người theo đuổi họ tối ngày theo chọc gẹo em này kia khiến em vui riêng tôi thì bó tay mấy vụ này rồi , nên tôi quyết định không để hối hận như người mà tôi thích bên trên đã có người khác do tôi không dũng cảm nói ra. Tôi đã lấy hết can đảm của mình , tạo ra một site tỏ tình khá lãng mạng vì tôi cũng có chút ích về kiến thức làm website nên việc này không quá khó đối với tôi. Lúc đó tôi không giám gửi cho cô ấy ngay lập tức đâu mà canh đến lúc cô ấy ngủ say tôi mới gửi, sau khi cô ấy đã đọc được thì tôi cứ nghĩ thầm mọi chuyện sẽ không biết như thế nào nữa liệu hai chúng tôi thành 1 cặp hay dần dần e ngại và thành người không quen biết ... Sự thật chắc là do tình yêu không lựa chọn tôi rồi , cô ấy đã đọc được và từ chối tôi khá nhẹ nhàng nhưng tim tôi thì nặng trĩu ra thêm mấy kg . Cô ấy đã từ chối tôi với lý do mới chia tay người yêu và hiện tại không muốn yêu thêm ai khác ... Tôi lúc đó tim cũng nhói lắm và sự tự tin ban đầu dần tan chảy ngay từ lúc đó, khi cào làm đối mặt với cô ấy có cảm giác e ngại và dường như dần dần né tráng tôi , lại gần nhiều lần định lại an ủi cô ấy , hỏi thăm nhưng tôi nhận thức được trong tiềm thức tôi đang làm phiền cô ấy. Cũng từ đó tôi học cách buôn bỏ ( buôn bỏ không phải vì hết yêu mà là người ta không thích mình làm phiền nữa và có ý né tránh mình ) vì vậy cố giữ thì chỉ làm tôi thêm đau và làm cô ấy ngày càng tránh mặt tôi thôi... Nên tôi đành học cách chấp nhận nhân. Sự tại duyên nếu có duyên thì đi cũng hết rồi nếu kéo cũng không được gì........

       Lời kết

      Trong cuộc sống hình như mọi người điều có những kỷ niệm buồn vui khác nhau , một số người thì lưu trữ lại những kỷ niệm vui buồn đáng nhớ , riêng tôi đáng nhớ nhất là những kỷ niệm không vui bên trên , chắc có lẻ tình yêu , sự nghiệp và cả niềm vui không lựa chọn tôi. Tôi dần mất hết niềm tin trong sự nghiệp , sự tự tin trong tình yêu , và cướp đi luôn những niềm vui mà tôi không bao giờ có được. 

        Vì Sao Chọn Chúng Tôi

        Hỗ Trợ

        Hỗ Trợ Chân Thành , Chăm Sóc khách hàng là niềm yêu thích của chúng tôi

        Thời Gian

        Hoàn Thành Nhiệm Vụ Được Giao Đúng Thời Gian Đảm Nhận , Trước Hẹn...

        Chất Lượng

        Chúng Tôi Cam Kết Chất lượng đặt lên hàng đầu mang lại cho khách hàng hài lòng nhất , ...

        Giá Cả Hợp Lý

        Giá Cả cạnh tranh , uy tín đặt lên hàng đầu

        LIÊN HỆ NGAY